Cứ đứng ở xa mà ngắm nhìn nhau.
Nằm trong những bộn bề mà nhớ nhung mòn mỏi.
Đi trong nỗi cô độc mà mong ngóng những hoang vu.
Đêm về lại vọng tưởng về những tương lai không có thật, những điều có khi không bao giờ chạm được tới.
Cứ thế thôi.
Cứ thế ta chìm trong mọi thứ.
Để khi nào đấy bẽ bàng nhìn vào gương, ta thấy mình biến mất.
Blue Soul
No comments:
Post a Comment