"Soul"

Let's play hide and seek, with "forever" is my word for you.

Saturday, December 18, 2010

Trống rỗng

Tôi ngờ rằng có ngày tôi sẽ quên.

Ngờ rằng có ngày tôi sẽ mất hết cảm giác.

Ngờ rằng có lúc tôi sẽ không hiểu tôi sống vì điều gì.

Trống rỗng

Friday, December 10, 2010

Đêm

Khoảng thời gian này, cứ đến đêm mình lại rất buồn. Rất cô đơn, rất cô độc.

Viết là cách duy nhất có thể khỏa lấp được cái sự cồn cào ấy.

Nhớ, hờn, ghen, hận, yêu, xót xa...

Không biết làm thế nào để thoát ra được cái nỗi lòng đau thương này.

Nhiều khi ta chỉ tưởng như vậy thôi.

Ở cuộc đời, chúng ta đều có những giấc mơ, những mong mỏi.

Làm được những điều ấy, thì còn gì tuyệt vời hơn. Nhưng khi ta biết ta không bao giờ làm được mà phải thay vào đó những ước mơ khác.

Vậy còn gì ý nghĩa nữa, chỉ còn lại gượng gạo mà thôi. Phải đầu hàng trước nó. Phải chấp nhận nó.

Có lẽ đó là nỗi bất hạnh. Không nắm được thứ mình muốn trong tay, cảm được thứ mình muốn trong tim. Cứ để nó trôi đi, trôi đi mà thôi.

Mình lớn dần lên, và càng ngày mình càng phải bỏ những ước mơ cũ, những ước mơ đẹp nhất...

Soul

Wednesday, December 8, 2010

Sometimes

Sometimes the truth doesn't good enough

Sometimes people deserve more.

Sometimes people deserve to have their faith rewarded.



But

Sometimes only, and only for some people. Not everyone.



Soul

Friday, December 3, 2010

Muốn

Không muốn là phù du
Để chợt quên chợt nhớ
Muốn là nỗi ám ảnh
Cả thế kỉ gọi tên

Cứ thế thôi

Cứ đứng ở xa mà ngắm nhìn nhau.

Nằm trong những bộn bề mà nhớ nhung mòn mỏi.

Đi trong nỗi cô độc mà mong ngóng những hoang vu.

Đêm về lại vọng tưởng về những tương lai không có thật, những điều có khi không bao giờ chạm được tới.

Cứ thế thôi.

Cứ thế ta chìm trong mọi thứ.

Để khi nào đấy bẽ bàng nhìn vào gương, ta thấy mình biến mất.

Blue Soul

Wednesday, December 1, 2010

.

"Phải xa em anh chẳng còn gì nữa
Chẳng còn gì kể cả nỗi cô đơn."

Lưu Quang Vũ

Từ bỏ

Có điều chưa bắt đầu mà đã phải kết thúc

Nỗi đau là một cảm giác không thể nào diễn tả lời bằng lời lẽ và ngôn từ. Nhưng nó luôn cào cấu tâm can.

Quay lại với người tình cũ là nỗi cô độc về đêm. Lại ôm ghì lấy mà thổn thức.

Tắt bản nhạc dang dở, vì những nốt sẽ chạy vào tim và còn mãi.

Biết đâu đấy, có khi nào tuyệt vời sẽ vào giấc mơ.

Blue soul