"Soul"

Let's play hide and seek, with "forever" is my word for you.

Friday, December 10, 2010

Đêm

Khoảng thời gian này, cứ đến đêm mình lại rất buồn. Rất cô đơn, rất cô độc.

Viết là cách duy nhất có thể khỏa lấp được cái sự cồn cào ấy.

Nhớ, hờn, ghen, hận, yêu, xót xa...

Không biết làm thế nào để thoát ra được cái nỗi lòng đau thương này.

Nhiều khi ta chỉ tưởng như vậy thôi.

Ở cuộc đời, chúng ta đều có những giấc mơ, những mong mỏi.

Làm được những điều ấy, thì còn gì tuyệt vời hơn. Nhưng khi ta biết ta không bao giờ làm được mà phải thay vào đó những ước mơ khác.

Vậy còn gì ý nghĩa nữa, chỉ còn lại gượng gạo mà thôi. Phải đầu hàng trước nó. Phải chấp nhận nó.

Có lẽ đó là nỗi bất hạnh. Không nắm được thứ mình muốn trong tay, cảm được thứ mình muốn trong tim. Cứ để nó trôi đi, trôi đi mà thôi.

Mình lớn dần lên, và càng ngày mình càng phải bỏ những ước mơ cũ, những ước mơ đẹp nhất...

Soul